Chiều tàn, ánh mặt trời đỏ rực cuối chân trời như báo hiệu một ngày nữa đã qua. Loay hoay giữa vô vàn suy nghĩ mà cuộc sống mang lại. Chợt dành riêng cho mình phút giây tĩnh lặng hiếm hoi giữa cuộc sống ồn ào.
Xuân qua, hạ về với cái nóng thật khó chịu. Mặt đất khô cằn đang đợi chờ cơn mưa rào để xoa dịu nỗi khát khao, như bờ môi trinh nguyên mong đợi người lữ khách một lần ghé qua và đánh thức ước mơ huyễn hoặc. Chợt nhớ... Bao lâu rồi ta không còn nỗi khắc khoải đợi chờ ngày cuối tuần? Bao lâu rồi ta không còn niềm vui tột bậc dù chỉ là một tin nhắn người ta gởi lại?... Rất lâu rồi ta chẳng còn sống bằng những cơn mộng mỵ hư hao giữa đời thường. Một lần thôi, mong được giấc ngủ bình yên nhẹ nhõm để sâu thẳm nơi trái tim, cơn sóng lòng lặng im không gào thét. Trời nổi gió, cành lá khuấy động giữa không trung như mái tóc ai xõa dài huyền ảo, bồng bềnh, miên man, cô đơn và lạc lõng. Nếu có thể, ta muốn úp mặt vào mái tóc ấy để cảm nhận sự dịu dàng, vuốt ve và hương tóc tinh khôi ấy.
Ta mơ về ngày xa xưa lắm! Cô học trò nhỏ chạy khắp sân trường nhặt cánh phượng rơi ép vào trang vở, để đêm về hồi hộp mong đợi thời gian qua nhanh ghép chúng lại thành hình con bướm nhỏ và sẽ đem tặng cánh phượng cho người. Ta mơ về ngày mưa cuối đông năm nào, ta đứng nơi cuối con đường để lưu giữ bóng hình người dần mất hút trên ngã rẽ. Ta nhớ mãi một nỗi buồn không tên đang len lỏi trong từng ngóc nghách trái tim. Khuya lắm rồi, cái lạnh nhưng đang dần thấm vào hồn, men say như người đã uống quá nhiều thứ mật ngọt của tình yêu để rồi giật mình tỉnh giấc sau đêm dài vô vị. Chợt tự hỏi "Có men rượu nào nồng nàn như tình cảm người đã dành cho ta?". Có một quãng thời gian dài ta chìm đắm trong sự dối trá để xoa dịu vết thương nơi tình yêu để lại nhưng ta biết người đã không còn thuộc về ta. Vậy mà, không ít hơn một lần, ta tự nhủ "đó là suy nghĩ nhất thời của người, rồi sẽ có một ngày xa xăm nào đó, người nhận ra rằng đâu là tình yêu chân thật". Đêm nay cũng như mọi đêm dài ta chịu đựng. Cuốn nhật kí mà ta trút bao nỗi lòng bỗng nhiên khiến ta sợ hãi, một cái gì đó vô thường, mênh mông, ảo ảnh... mà ta, con thuyền đang vượt muôn trùng con sóng điên cuồng để tìm về bến bờ khao khát. Ta mệt mỏi lắm, người biết không? Hình như ta đang say, cảm giác chếnh choáng đang tràn ngập trong lòng và cả trong suy nghĩ. Vì sao ta phải tự làm mệt nhoài trái tim khi mọi thứ đã bình yên lâu rồi. Ta khờ khạo? Ta u mê? Hay ta quá tin vào cái mà người ta gọi là tình cảm ? Cũng có thể, vì ta chẳng thể tìm một câu trả lời khác.
Bình minh đến, ánh nắng rọi khắp căn phòng vốn dĩ nhỏ hẹp. Chẳng muốn làm gì, toàn thân mệt mỏi không chút sức lực. Đêm qua ta gặp được người trong giấc mộng, ánh mắt kia vẫn trìu mến ấm áp như ngày nào. Ta muốn thu ngắn khoảng cách giữa người và ta nhưng chẳng thể. Ảo ảnh cứ xa dần... xa dần... và biến mất... Tình yêu là vậy? Đến nhẹ nhàng không đắn đo suy nghĩ, đi nhẹ nhàng không chút vấn vương. Ừ thì thôi chấp nhận... Chợt mỉm cười chua chát... Lại dối lòng nữa đấy thôi, trái tim vẫn còn đó bóng hình "người ta" mà bảo rằng đã quên. Đêm đen qua đi, bình minh rực rỡ sẽ đến. Như cánh đồng khô cằn rồi sẽ được tưới mát bởi dòng phù sa ngọt ngào. Ta rồi sẽ yêu thêm lần nữa để tìm lại cảm giác hôm nào. Tạm biệt người. Chỉ là tạm biệt thôi nhé! Vì ta luôn tin người sẽ đợi ta trên con đường đầy lá vàng rơi khi thu về. Bản tình ca kết thúc với nốt trầm lắng đọng giữa hư không xưa có làm thay đổi được gì không người?......
Nốt trầm giữa hư không
About author: Unknown
Cress arugula peanut tigernut wattle seed kombu parsnip. Lotus root mung bean arugula tigernut horseradish endive yarrow gourd. Radicchio cress avocado garlic quandong collard greens.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
0 nhận xét: